Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

Khác biệt Số mất chồng

Chị Ngọc lấy chồng năm 21 tuổi, cái tuổi quá trẻ để người con gái đủ chín chắn lường trước được những cùng cực mình sẽ phải gánh chịu. Anh Đức - chồng chị, là một người đàn ông chững chạc, hơn chị 8 tuổi. Hai anh chị quen và yêu nhau khi làm cùng nhà máy da giày trong TP. Hồ Chí Minh.

Ngay lần gặp gỡ đầu tiên, anh Đức trúng tiếng sét tình ái của người con gái đang tuổi xuân sắc nhất. Còn chị Ngọc khi đó là người con gái quê ngoài Bắc, một thân một mình vào miền Nam xin việc, gặp được người tốt và chân tình như anh, sống giữa nơi đất khách quê người, chị coi anh như một cứu cánh. Vậy là tuy vẻ ngoài nhỏ bé, đen nhẻm nhưng anh Đức đã chóng vánh “hạ gục” được trái tim chị.

Yêu nhau hơn 1 năm, anh chính thức đưa chị về Tiền Giang - quê anh ra mắt gia đình . Giả dụ trên đường về, anh chị tự tin và náo nức bao lăm thì khi trở lại TP. Hồ Chí Minh, anh chị lại nản bấy nhiêu. Cứ nghĩ chị xinh đẹp oắt con, trẻ trung và khéo ăn nói là thế gia đình anh sẽ đồng ý lập tức. Nhưng không, mẹ anh đã quyết liệt phản đối .

Trước mặt, bà nói hai anh chị quê quá xa nhau, trong khi ba má hai bên đều già cả, chẳng thể tổ chức đám cưới hay thăm hỏi nhau được. Nhưng khi chỉ có một mình anh, bà đã quắc mắt với con trai: “Mày thì nhỏ bé 1 mẩu, đen nhẻm thế kia, nó phấp phới ra thế, trước sau nó cũng bỏ mày theo trai thôi. Gái Bắc mà, tin làm sao được, chúng nó khôn ngoan lắm, mở mắt ra đi con ạ. Mà xa xăm thế, lấy làm gì cho mệt thân. Ở đây thiếu gái à?”.

Tiếp đến cả năm sau, dù anh chị có tranh đấu và thuyết phục đến mấy, bà cũng nhất quyết “không cưới xin gì hết”. Bất chấp sự phản đối, anh Đức vẫn quyết tâm cưới chị Ngọc. Trong đám cưới, cha mẹ anh Đức vắng mặt, chỉ có bác mẹ chị Ngọc từ ngoài Bắc vào cùng 1 vài người họ hàng bên nhà anh Đức và chính yếu là bạn bè làm cùng.

Sau 5 năm lấy chồng, mẹ chồng vẫn không chịu dìm chị Ngọc là con dâu. Mỗi dịp nhà có giỗ chạp, bà lại gọi điện cho anh Đức về nhưng không cho phép chị Ngọc đặt chân về nhà. Duy chỉ có Tết là bà để cả hai vợ chồng về, song hầu như bà không nói câu nào với chị, hoặc có nói thì cũng chỉ xưng “cô – tôi”.

Cuộc sống của hai vợ chồng công nhân lại gặp không ít khó khăn. Anh chị không tránh khỏi những lần cụt vì nhiều dị đồng từ tiền bạc, khác biệt trong quan điểm sống. Thêm vào đó, chị Ngọc mãi không có bầu. Anh chị có đi khám, bác sĩ kết luận tinh trùng của anh hơi yếu, ngoài bồi dưỡng sức khỏe thì điều quan yếu là hai vợ chồng phải thoải mái về tâm l ý. Và mãi tin vui vẫn không đến với mái ấm của chị.

Trong khi đó, mỗi lần anh Đức về quê, mẹ anh lại thầm kín vun vén anh với cô bạn cũ hồi cấp 3. Những lần gặp gỡ riêng tây, cô bạn cũ tiến công tới tấp nên anh Đức chẳng thể khiên chế được bản năng đàn ông của mình. Khi biết tin cô bạn đó mang bầu, mẹ anh mừng như bắt được vàng, cấp thu xếp cưới xin. Bà cũng chẳng lo nghĩ gì việc thu xếp với chị Ngọc, bởi lúc cưới, bà phản đối nên anh chị không có hộ khẩu mà đăng k ý hôn phối . Cuộc sống không con cái và nhiều khó khăn, lại gặp phải sự ghẻ lạnh của gia đình, anh Đức không chút lăn phăn, cưới ngay vợ mới.

Chị Ngọc mất chồng trong nỗi đắng cay và rấm rứt không nói nên lời.

Sau khi mất chồng, số người đến với chị không ít. Trong đó, có cả những người đàn ông no đủ đi 4 bánh thích “săn” gái đẹp cho tới những ý trung nhân chị đến đê mê. Nhưng người thích chơi bời thì nhiều, 1 số muốn lấy chị làm vợ lại gặp phải sự phản đối của gia đình (không ai chấp thuận cho con trai lấy gái 1 đời chồng). Ở vào tuổi chị, trong khi bạn bè vui vầy bên chồng bên con thì chị “lắm mối tối nằm không”. Càng ngày chị càng chán nản và mất niềm tin vào đàn ông.

Rốt cuộc, chị quyết định về quê với cha mẹ, kiếm một công việc gần nhà, lương thấp cũng được nhưng bớt cảnh đơn chiếc.


Chị Ngọc mất chồng trong nỗi đắng cay và ấm ức không nói nên lời (Ảnh minh họa).


Ở tuổi 30, chị vẫn xinh và trẻ như gái đôi mươi. Chẳng vậy mà sau hơn 10 năm gặp lại, anh bạn học cùng cấp 3 chưa vợ đã săn đón chị ngày đêm. Để rồi cả gia đình anh ta kéo đến gặp chị đe dọa, buộc chị phải “buông tha” anh ấy.

Chị đi học sơ cấp dược với mong muốn sau khi học xong sẽ mở 1 cửa hàng thuốc để bán. Trong thời gian đi học, chị đã quen anh Trung - 1 bác sỹ ngoài 40 tuổi đang công tác tại bệnh viện thành phố, đã có 1 vợ và 2 con gái. Anh giúp chị một khoản vốn lớn để chị mở hiệu thuốc ngay trọng điểm đô thị. Và đó cũng là nơi hai người sinh sống với nhau như vợ chồng.

Khi biết chị Ngọc mang bầu con trai, anh Trung càng săn sóc chị hơn. Hàng tuần, anh lái xe riêng đưa chị về thăm gia đình. Anh quà cáp và quan hoài tới cả gia đình chị như 1 người con rể chính thức. Cứ thế, chị Ngọc hài lòng sống kiếp “ vợ hờ ” và tạm ưng ý với cuộc sống ngày nay bên đứa con trai kháu và người chồng không chính thức rất mực quan hoài.

Chị tiếp kiến sinh cho anh 1 bé gái xinh xẻo. 5 năm qua, anh Trung vẫn quan hoài, chiều chuộng chị như thuở ban đầu. Chị chấp nhận 1 nửa già những ngày trong tuần vắng chồng là ngày anh về với vợ con, bù lại, cửa hàng thuốc mang lại cho chị thu nhập khá, chị có 2 đứa con ngoan và sự ân cần của anh.

Chưa bao giờ chị tham vọng danh nghĩa làm vợ chính thức. Với chị, cuộc sống thực mới là quan yếu. Chị chỉ cầu trời cái ngày vợ anh Trung phát hiện ra sự hiện diện của 3 mẹ con chị không bao giờ xảy ra. Nhưng người ta vẫn nói, “cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra". Hẳn là quá sốc khi chồng đã lừa dối mình suốt 5 năm trời, chị ta thuê cả 1 phi đội đông đảo đến đập phá cửa hàng thuốc của chị và đánh chị 1 trận xác xơ. Rất may hai đứa con chị sống ở quê với ông bà ngoài, nếu không, chẳng biết chúng sẽ ra sao dưới bàn tay của kẻ đang cuồng nộ vì ganh .

Một lần nữa chị lại mất chồng. Thu dọn vài bộ xống áo, chị bắt xe về quê trong nỗi ê chề và xót xa cho mạng mình…

Những gì mình gây ra cho người phụ nữ khác, cho đứa trẻ khác ngày hôm nay có thể số mệnh mình sẽ gặp phải tương lai. Giờ Thảo mới nhớ đến câu " gieo gió, gặt bão " thì đã quá muộn rồi.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét