Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Hồi ức một thuở của “chúa liên tục tể rừng xanh” trên đỉnh Pha Chiến.

16 tuổi

Hồi ức một thuở của “chúa tể rừng xanh” trên đỉnh Pha Chiến

Khi khoan. Thao tác giống như việc cưa gỗ. Ông chỉ tìm chúng để. Cho nên ngay từ khi còn rất nhỏ.

Sự dai sức. Hiểm là thế nhưng với già Nhi. 1950. Hơn 30 con khỉ. Già Nhi buột ra một tiếng thở dài: "hiện thời tìm đâu ra thú rừng nữa để mà săn?".

Có khi ông tìm chúng để săn hạ. Đôi mắt đục mờ vì tuổi tác của ông bỗng rưng rưng lệ. Già Nhi đã tích lũy được cho mình những kinh nghiệm đi rừng hết sức quý.

Cặp mắt ma quái đã vụt biến mất và ông nhận ra bóng con hổ đã thù lù xuất hiện ở sau lưng với mùi hôi đặc trưng của nó xộc thẳng vào buồng phổi. Nhưng sau nhiều ngày lên rừng kiếm. 2 người khoan sẽ đứng 2 bên giá khoan. Già Nhi ngồi thong dong bên khung cửa sổ nhà sàn. Chắc được tạo hình giống như một chiếc thang với các bậc ở giữa được đục lỗ để nhất định trục mũi khoan.

Già Nhi phát hiện nó đã nằm chết trong một hang núi không xa. Người ta vẫn còn dùng cung tên để bắn thú rừng bởi súng là một món hàng khôn xiết xa xỉ. Cây súng này là kỷ vật do bố ông truyền lại.

Viên đạn chỉ trúng vào mông nên chi con hổ vẫn còn sức chạy trốn. Riêng loài hổ. Tìm hiểu. Bá Thước. Con hổ bị thương hằm hừ một lúc rồi bỏ vào rừng sâu.

Già đều mang về xẻ thịt. Chuẩn xác. Có đường kính khoảng 5cm. Dân bản ghét lắm nhưng không làm gì được vì chúng rất khôn. 73 tuổi. Thậm chí có thể hù dọa một số kẻ yếu bóng dáng về hiện tượng lạ thường này. Đêm đêm. Trước nay chưa từng có ai hạ được hổ ngoài già Nhi. Vừa cẩn thận lau chùi cây súng kíp dài hơn 1m vừa đủng đỉnh nói chuyện.

Nhưng mỗi khi nằm trong đôi tay đứt của ông. Già Nhi không bao giờ còn sử dụng đến cây súng nữa nhưng vẫn luôn giữ giàng như một kỷ vật vô giá của người cha đáng kính.

Người ta phải kiên nhẫn với công việc này trong nhiều giờ. Chúng ăn phần thân giữa. Tên tuổi lừng lẫy khắp gần xa. Bản Mười mới chỉ có vài chục hộ dân sinh sống. Nhưng không phải mất nhiều thời kì để ao ước. Ông cho biết.

Già Nhi bảo: "Giống hổ này rất lạ! Chúng hay bắt trâu. Sau gần nửa ngày lần theo vết máu. Cả hai bỏ chạy thục mạng rồi trèo tót lên cây. Thậm chí nhiều tháng tùy vào độ dài của nòng súng và kỹ thuật của người khoan. Thật khó có thể tin được những thanh sắt dài được dùng để làm nòng súng lại được người ta khoan hoàn toàn bằng tay mà không hề dùng đến bất cứ sự giúp đỡ nào từ máy móc.

Khoan nòng súng là một công việc đòi hỏi rất nhiều sự kiên nhẫn. Để phục vụ công việc này. Nghe tiếng hổ gầm vang núi. Dai sức và chính xác. Dương Dung. Già Nhi đã xin bố cho dùng cây súng kíp rồi lên rừng tìm gấu. 2 con gấu. Mặc dù vừa phát hiện một cặp mắt hổ sáng quắc vụt lên trong đêm tối rừng già nhưng chỉ trong tích tắc. Khi tinh thần được việc bảo vệ rừng cùng các loài động vật quý hiếm.

Cả vùng Son Bá Mười bao gồm 3 bản người Thái là bản Son. Cũng có khi. Hai người bắt đầu nhận mùi hôi của con thú cùng tiếng hầm hè rên rỉ đã ở rất gần. Có một con gấu lớn thường lên nương phá phách mùa màng. Thì nhiều không đếm xuể. Già Nhi bảo. Bất ly thân. Chẳng hiểu vì tiếc hay vì một nỗi khổ tâm nào khác không thể nói ra. Cây súng kíp đã từng gắn liền với những thành tích săn bắn bất hủ của già Nhi giờ chỉ còn là một thanh sắt rỉ vô tri vô giác.

Khoảng những năm 1940. Để khoan xong một chiếc nòng súng. Lần theo vết tích con hổ để lại. Gấu là một loài thú vô cùng khó săn bởi mũi của nó rất thính. Nhiều lần. Thói quen của từng loài thú. Già đã bắn trượt. Tất những con thú săn hạ được. Khí giới luôn là vật tối quan trọng. San sẻ về những kinh nghiệm đi rừng của mình. Cuối tháng. Người ta dùng 2 chiếc dây bằng da trâu hoặc da bò buộc vào trục gỗ.

Cuộc sống vẫn còn phụ thuộc nhiều vào việc săn bắn. Hái lượm. Chúng chỉ ăn nguyên phần đầu. Mấy hôm sau. Sau khi thức dậy. Hình như nó lại toát lên một thứ uy quyền sắc lạnh và người cầm súng cũng trở nên kiêu hãnh lạ thường. Già còn hạ được những 3 con. Người ta mới đặt cho già biệt hiệu là "Chúa tể rừng xanh". Đó lại là một thú vui không gì sánh được.

Đầu dây có thiết kế tay cầm cho người kéo. Khi già Nhi mới chỉ khoảng 15. Có khi phải đổi bằng cả một gia tài. Chúng chỉ ăn nguyên bộ mông và chỉ ăn những con bị cắn vào sau gáy. Đều đặn với nhau trong việc kéo dây để điều khiển mũi khoan.

Mùa ngô năm đó. Thông đạt tập tính. Sau này. Chia cho dân làng để ăn mừng. Theo lời kể của già Nhi. Thanh Hóa). Khi phát hiện bóng con hổ thấp thoáng sau mớ cây.

Sau nhiều ngày theo dấu chân hổ dữ. Tuy chỉ dùng đạn chì nhưng cây súng này đã giúp ông giết được 3 con hổ.

Già Nhi cùng cây súng kíp kỷ vật Cây súng kíp "thánh thần" Với một người đi săn. Bản lĩnh người thợ săn Ngày đó. Còn ban ngày.

Già Nhi đã hạ được con gấu đó để bảo vệ nương rẫy cho dân làng khỏi kẻ phá hoại. Chuẩn bị giương nòng súng. Bò nhưng không bao giờ ăn hết cả con mà chỉ ăn một phần nào đó trên thân con vật đã bị cắn nát. Họ sẽ ra bờ suối và ngồi khoan nòng súng đến tối mới trở về nhà. Ông đã luôn hâm mộ cây súng kíp của bố và ước ao một ngày nào đó mình có thể dùng nó như bố đã từng sử dụng.

Ông có thể nghe tiếng chim chóc trong rừng. Trục khoan là 1 thanh gỗ tròn. Bản Bá. Thậm chí trả giá đắt. Trâu bò trong làng thường bị cắn chết bởi một giống thú lớn mà hầu hết dân bản đều phỏng đoán là hổ.

Và những người đàn ông Mông thường không có khái niệm về thời kì bởi họ thường dành bít tất quỹ thời gian của mình cho việc làm súng.

Tự nó có thể "tắt" đi một mắt như một sự ngụy trang khéo. Thời đó. Ở bản Son (Lũng Cao. Công việc tưởng như rất đỗi đơn giản này lại đòi hỏi rất nhiều ở người khoan về sức khỏe. Nó là một trong những cây súng kíp hàng đầu của người Mông mà để có được. Muông thú nhiều thiếu gì. Thời đó.

Chẳng những thế. Khoảng 40 con hoẵng. Người thợ săn cần phải nắm giữ được những bí ẩn của rừng xanh. Không biết bao nhiêu trâu bò trong bản đã tuần tự bị hổ cắn chết trước sự tức giận của dân làng. Già Nhi đã nổ súng khi con hổ chỉ còn cách mình 5m. Chọc ghẹo. Muốn trị con gấu đó để giúp dân làng. Kết hợp nhịp nhàng.

Đầu tháng. Già Nhi cùng một thanh niên khác đã bàn nhau kế hoạch hạ trừ con thú đáng ghét này. Dây rừng nhằng nhịt. Quan sát hoạt động của bầy khỉ trên cây cũng có thể đoán được tung tích của "chúa tể sơn lâm" hoặc những loài thú lớn. Chừng như không ai có thể hiểu biết tỉ mỉ bằng già Nhi. Giữa tháng. Có lỗ nhỏ ở giữa để đút mũi khoan. Có thể phát hiện hơi người ở khoảng cách 100m. Già Nhi cho biết tuy rất nguy hiểm nhưng đi săn đêm sẽ thuận lợi hơn bởi người ta có thể dễ dàng phát hiện vị trí của con thú nhờ những cặp mắt sáng xanh như những ngọn đèn trong bóng tối.

Buổi sáng. Chẳng bao lâu sau đó. Khi cảm thấy bị hiểm. Am hiểu đường đi lối lại.

Nhưng điều đáng sợ hơn cả là khả năng "chuyển dịch ngay lập tức" của chúng. Cây súng kíp giống như một vật "khờ" của người Mông và cũng chỉ có họ mới nắm được những tuyệt kỹ để làm ra loại súng này hoàn toàn bằng phương pháp thủ công. Kinh nghiệm và tốc độ để có được những đường khoan thẳng. Đẹp. Bằng cách luôn luôn chịu khó lắng nghe.

Nhưng hết thảy chỉ là chuyện của ngày xưa. Nên. Ngoại giả. Để kéo mũi khoan. Chỉ có tài thiện xạ thôi chưa đủ. Nhưng lần ấy. Đâu đâu cũng là rừng. Ông đã có cơ hội để tả tài thiện xạ thiên vị của mình. Người ta thường làm các giá khoan nòng súng với các thanh gỗ dày. Bố của ông đã phải đổi bằng một con bò lớn. Quan sát. Để nói về những điều này. Ngửa cổ uống cạn chén rượu ngô thơm lừng.

Tiếng thở dài của "chúa tể rừng xanh" Ở Son Bá Mười. Thuộc nằm lòng những bí ẩn của rừng xanh Để có được những thành tích bất hủ như vậy. Cũng có thể là nhiều ngày.

Sóc bay. Cũng là lúc già Nhi cùng người bạn đồng hành bất ngờ bị nó quay lại tấn công. Biết "ông ba mươi" lại về quậy phá nhưng dân trong làng cũng không biết phải làm thế nào để tống khứ nó đi.

Còn các loài nhỏ như don. Ắt những con không bị cắn ở đúng vị trí đó đều bị bỏ lại". Tưởng có thể viết thành một tập sách dày. Ông là Hà Hoàng Nhi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét