Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Cùng “Trở về thêm mới vào dòng sông tuổi thơ” của cố nhạc sĩ Hoàng Hiệp.

Cao Minh

Cùng “Trở về dòng sông tuổi thơ” của cố nhạc sĩ Hoàng Hiệp

Ông đã về Nam ngay sau ngày sơn hà thống nhất. Lá đỏ. Bích Lệ. Cũng da diết nỗi nhớ phương Nam. Chương trình Còn mãi với thời gian của Đài truyền hình TP. Chương trình sẽ phát sóng lúc 14g45 thứ Bảy tuần thứ hai và tuần thứ tư của tháng 12-2013 (14 và 28-12-2013) trên kênh HTV7.

Nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha vẫn còn nhớ là hồi nhỏ đã đọc mê say cuốn Các thể tài âm nhạc do Hoàng Hiệp dịch và giữ nó suốt gần nửa thế kỷ qua. Mùa chim én bay. Viếng lăng Bác (Thơ: Viễn Phương).

Trường Sơn Đông – Trường Sơn Tây. Rồi ông vào học khóa sáng tác âm nhạc trước nhất ở Hà Nội cùng các nhạc sĩ miền Nam như Hoàng Việt. Kim Thoa.

Lưu Cầu. Trở về dòng sông tuổi thơ. Diệu Hiền. Như một bài “hát tủ” của nhiều ca sĩ. Gần tròn một năm kể từ ngày nhạc sĩ Hoàng Hiệp ra đi. Thủ đô yêu dấu/ Một thời đạn bom. Phần nhạc vẫn quyết định nhưng không có lời thơ hay.

Cô gái vót chông. Xa tỉnh thành yêu dấu … Hay phần nhạc cho các vở cải lương Thái hậu Dương Vân Nga.

Hoàng Hiệp bắt đầu sáng tác từ năm 1948 nhưng phải đến khi tụ hội ra Bắc. Nhà nước trao tặng nhạc sĩ Hoàng Hiệp Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học Nghệ thuật. Liên tục được hát từ khi nó ra đời và kiên cố còn vượt thời kì để đến với các đời sau: Trong tim ai cũng có một dòng sông riêng mình/ Tim tôi luôn gắn bó với dòng sông tuổi thơ/ Con sông tôi tắm mát/ Con sông tôi đã hát/ Con sông cho tôi đậm một ái tình sông núi quê nhà… Năm 2000.

Bỗng nghe lại bài hát Nhớ về Hà Nội của Hoàng Hiệp. Ngọn đèn đứng gác. Nhạc sĩ Hoàng Hiệp và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn Hoàng Hiệp Trở về dòng sông tuổi thơ Sáng sớm. Khúc thơ tình cho người lính biển (Thơ: Trần Đăng Khoa). Nhớ về Hà Nội… Ông tên thật là Lưu Trần Nghiệp.

Cô gái vót chông (Thơ: Moli Clavy). Ngọn đèn đứng gác (Thơ: Chính Hữu). Còn mãi với thời gian số 27 khán giả sẽ được chìm đắm trong những ca khúc có sự hòa quyện giữa âm hưởng trữ tình lãng mạn và hào hùng cách mệnh như: Đồng đội. Đó là âm nhạc cho các vở kịch nói Người ven đô. Sau chuyển về đoàn văn công rồi phân hội Văn nghệ Long Châu Hà.

Nhạc sĩ Hoàng Hiệp đã để lại một gia tài âm nhạc chưa phá hoang hết. Tỉnh thành tôi yêu.

Đó là một sự ghi nhận xứng đáng. Bản nhạc người tù. Con đường có lá me bay (Thơ: Diệp Minh Tuyền). Mùa gió chướng. Sâu và mãnh liệt. Từ ngày trở về miền Nam. 20 năm sống ở Hà Nội từ ngày tập hợp ra Bắc (năm 1954). Trần Kiết Tường Học xong. Tiền và Nghĩa… và nhiều tác phẩm âm nhạc viết cho phim truyện và phim tài liệu: Cánh đồng ước mong.

Trường Sơn Đông – Trường Sơn Tây. Công chúng mới biết đến ông qua bài hát Câu hò bên bến Hiền Lương (lời phỏng thơ Đằng Giao). Tại Nhạc viện TP. Tôi nhớ giọng hát của cặp song ca không chuyên Ngọc Bé – Huy Túc dọc đường Trường Sơn sưởi ấm tình cảm những đoàn quân ra trận.

Với chủ đề Hoàng Hiệp – Trở về dòng sông tuổi thơ. Ông đã để lại nhiều ấn tượng đẹp về một nhạc sĩ tầm cỡ suốt đời vì công chúng. Bởi đó là những xúc cảm thật.

Nam Khánh. Nơi gặp gỡ của ái tình

Cùng “Trở về dòng sông tuổi thơ” của cố nhạc sĩ Hoàng Hiệp

HCM. Với những tác phẩm đã được giới thiệu. Tôi nhớ giọng hát cao chon von của nghệ sĩ Tường Vy bắt chước tiếng chim đầy khát vọng khi hát Cô gái vót chông rung chạnh lòng người.

Tham dự cách mệnh từ năm 14 tuổi (năm 1945). Đất quê ta bao la (Thơ: Dương Hương Ly). Nhập Đoàn Tuyên truyền lưu động Long Xuyên.

Biệt động Sài Gòn… Với khoảng 300 ca khúc và nhạc không lời. 2 cố nhạc sĩ tài tình của nền âm nhạc Việt Nam. 2013. HCM. Những bài ca không quên Nhiều bài hát của ông gây ấn tượng mạnh mẽ trong công chúng yêu nhạc như Cô gái vót chông.

Ông về làm việc tại NXB Mỹ thuật – Âm nhạc. Một thời hòa bình… Tuổi thanh xuân gắn với thủ đô Vâng. Lá đỏ (Thơ: Nguyễn Đình Thi). Huê hồng (Thơ: Hoàng Phủ Ngọc Tường)… Chương trình có sự tham gia của các nghệ sĩ: NSND Trần Hiếu. NSƯT Quỳnh Liên. (Bài Nguyễn Trọng Tạo – Báo Người cần lao) Diệu Linh. Nhớ về Hà Nội. Thế Vỹ.

Những bài tình khúc ra đời trong sự tiếp đón nhiệt liệt của công chúng như Con đường có lá me bay.

Hoàng Hiệp như trẻ lại. Đánh mất (Thơ: Thanh Nguyên). Nơi anh gặp em. Ngọn đèn đứng gác … Âm nhạc của ông bao giờ giai điệu cũng đẹp. Vỗ về. Nhạc sĩ Hoàng Hiệp còn bộc lộ nhân tài của mình qua nhiều tác phẩm viết cho sân khấu và phim.

Về đất Mũi. Sẽ đưa khán giả trở lại với những hồi tưởng về nhạc sĩ và những tác phảm điển hình dủa dòng nhạc truyền thống cách mệnh Việt Nam. Tôi chợt nhớ tâm tình của ông lúc sinh tiền về những bài hát mà ông đã phổ thơ: “Ca khúc Nhớ về Hà Nội đến giờ vẫn làm tôi xúc động. Khi cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước xảy ra.

Bảo Hoàng. Lá đỏ. Ông ra đi. Để nhớ kỷ niệm xưa và để vĩnh biệt người nhạc sĩ tài ba… Gia tài âm nhạc chua khai thác hết Không chỉ viết ca khúc. Nhóm Lửa Việt… Hoàng Hiệp – Trở về dòng sông tuổi thơ diễn ra vào lúc 20g thứ Tư 13.

Màu giấy mới. Tôi không thể quên ca sĩ Quý Dương hát Lá đỏ như tạc vào trùng điệp núi rừng hình ảnh người em gái tiền phương cùng đoàn quân phóng thích… Có thể nói. Để rồi lại không nguôi nhớ về đất Bắc với Viếng Lăng Bác. Em vẫn đợi anh về. Dẫu sao. Những giai điệu của ông vẫn vang lên đây đó để san sớt. Hoàng Hiệp đã gắn với thủ đô suốt tuổi thanh xuân để thành một nhạc sĩ viết những bài hát nức danh đi cùng cuộc đương đầu hợp nhất tổ quốc: Câu hò bên bến Hiền Lương.

Là một biên tập viên nhưng ông tham dự dịch sách viết về lý luận và hướng dẫn tìm hiểu âm nhạc. Lời ca mộc mạc nhưng âm nhạc thì mênh mang sâu nặng: Dù có đi bốn phương trời/ Lòng vẫn nhớ về Hà Nội/ Hà Nội của ta. Nơi anh gặp em … Đặc biệt là bài Trở về dòng sông tuổi thơ.

Đó là những “bài ca không quên” mà nhạc sĩ Hoàng Hiệp tài ba đã để lại cho đời. Câu hò bên bờ Hiền Lương (Thơ: Đằng Giao). Hoàng Hiệp lấy thêm bút danh Lưu Nguyễn để ký dưới những bài hát viết cho miền Nam ( Hành khúc phóng thích của Lưu Nguyễn và Long Hưng…). Anh Bằng. Phổ thơ là “phá” thơ nhiều lắm nhưng các thi sĩ không trách gì nên tôi cứ việc phổ.

11. Âm nhạc của ông gắn bó với đời sống tình cảm của tuổi trẻ. Có người đã gọi Hoàng Hiệp là “ông hoàng phổ thơ”. Bài hát cũng không thể hay được ” – một tâm tư khiêm nhượng như ông vậy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét