Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Hồng nhan đa truân (Kỳ tốt hơn 30).

Bà Thường rít lên: - Xử không nặng lắm thì cũng phải ngồi ở tù

Hồng nhan đa truân (Kỳ 30)

Những lời nói của ông Tường như dao cứa vào tim Diệu Linh. Hàng loạt các tờ báo giật trên trang nhất bài viết về việc Vũ Mạnh Quân đã giết Lê Huy Quang.

Cháu đã là hoa hậu. Bà Thường nhìn con gái bằng cặp mắt nảy lửa: - Thế nào? Con thấy sướng chưa? Con làm hại đời con chưa đủ.

Bà Thường ngạc nhiên hỏi: - Con lấy đâu ra tiền thế? Diệu Linh nói dối mẹ: - Dạ. Sao trước cứ tự hào là sáng ý. Là đủ mọi thứ giỏi? Đến hiện giờ lại không dám làm là thế nào. Ông Vũ nói tiếp: - Thôi. Chị làm truyền thông theo kiểu mèo nhỏ bắt chuột nhỏ. Sao trông cậu tàn tã thế này? Diệu Linh cười như mếu: - Thì cậu bảo việc xảy ra như thế.

Tòa xử thằng Quân đoạn thì mày về báo chú làm. Người bán hàng nhìn Diệu Linh và hỏi : - Ôi.

Rồi lẳng lặng đi chỗ khác. Em cũng sẽ làm như thế. Cháu cảm ơn chú. Bây chừ để cho nó bình tĩnh lại đã. Trong việc này. Chuyện em trai tớ như thế. Thấy chưa. Nghỉ ngơi ít hôm cho bình tâm trở lại. Hồi đi thi. Cháu đi đến đâu yêu cầu cho quảng cáo. Cô không ăn uống gì. Thấy Mộc Miên đến nhà. Diệu Linh cũng bắt đầu tính việc phải đi làm.

Chị ta cầm cầm sợi dây lên xem. Mà là ganh ghẻ. Diệu Linh lắc đầu: - hiện giờ làm sao cháu quay lại trường được nữa. Bán cho người thích mà. Này học đàn.

Giá công in thì tăng ghê quá. Báo điện tử lên ngôi. Ném vào sọt rác. Một thời kì rồi chuyển sang làm phóng viên. *** Một sáng. Nhưng giờ mới có dịp.

Lan kêu lên: - trời đất ơi. Tại sao chú ấy nói với chị hệt như với em? Hóa ra ông này tởm thật đấy. Anh ta đẩy Quân lên xe. Trong nhà chỉ còn ba người.

Ít hôm sau. Nhưng bây giờ quảng cáo cũng khó. Mỉa mai như thế. Mình không đi làm quảng cáo. *** Ngày hôm sau. Tổ chức sự kiện. Người đẹp chưa có danh đã được chú ý rồi. *** Một lần. Khiến cậu mất tự do. Tớ bỏ hết rồi. Khi Diệu Linh bán được chiếc nhẫn xoàn. Linh tái mặt. Chị cũng đã phải lụy ông ấy rất nhiều. Lúc nào em qua chị chơi. Tuồng như ông không muốn những âm thanh kia chọc vào tai mình nữa.

Bất cứ thằng nào làm chị thống khổ. Còn nếu không thì chị em mình thành lập Công ty Truyền thông. Bà Thường từ xưa là người hiền hậu. Thằng kia nên không học hành gì.

Diệu Linh ngồi lặng lẽ. Mai sau mình còn dài. Mang cái hoa hậu ra mà cứu em. Lại có vương miện. Mộc Miên nói tiếp: - Chị đang làm Giám đốc đảm đương kinh doanh cho Công ty Thời trang Emspo.

Chỉ trong góc nhà có mấy người con gái đang ngồi - thôi. Nhưng có lẽ công việc đi xin quảng cáo đối với cháu khó làm quá. Nhưng về đấy em biết làm gì? - Thì em cứ tới đàm đạo xem sao. Nhưng thôi. Có lúc hết tiền cô đã phải mang bán một số đồ trang sức ngày xưa Quang mua cho và cả của những người thương quý tặng cô khi đạt vương miện hoa hậu.

Cả thảy những chuyện cũ em hãy cho qua đi. (Xem tiếp kỳ sau) N. Thằng Quân đã hành xử đúng. Bà không có lối nói cạnh máy. Ông cứ chiều con ông lắm vào. Nhưng cũng đã phải tiêu dè sẻn từng đồng. *** Hai ngày sau. Đến hiện thời bà lại nói nhưng lời như vậy thì Diệu Linh biết rằng bà giận cô hết sức. Trong một chục năm nay. Ngắm nghía hồi lâu rồi nói: - Hàng rởm em ạ.

Cứ ngựa non háu đá. Bảo cháu đi học thì cháu chịu. Bấy lâu nay báo chú sống bằng lăng xê. Một lần. Theo tớ thì cậu cứ ngơi nghỉ ít hôm rồi quay trở lại trường. Diệu Linh lắc đầu: - Chú ạ. Thôi. Sự xuất hiện của cháu là khác. Ông Tường đi từ trong nhà ra và lần đầu tiên ông quát vợ: - Bà có bỏ ngay lối nói nghiệt ngã ấy đi không? Phải để cho con bé còn sống với chứ.

Thế à? Tôi lại tưởng tiền này là của mấy anh tình nhân cho cô. Ông Vũ nói: - Con Linh đâu. Chị là á hậu nhưng mà không biết. Tự ti. Huống chi là người đẹp lại được cả một từng lớp công nhận. Tớ tin rằng cho đến giờ phút này. Bao lăm đứa thân bại danh liệt. Hiểu cậu không ai bằng tớ. Chú thử điểm lại xem.

Em là hoa hậu. Cháu không đến được trường nữa đâu. Ai người ta cho mình đi học để xấu mặt nhà trường à. Ông Tường thở dài. *** Ít ngày sau. Học nhạc. *** Mọi việc cũng dần khuây.

Hoặc cậu đi nước ngoài học đi. Rốt cuộc. Diệu Linh thở hắt ra: - trời đất ơi là trời. Chúng mình còn quá trẻ mà.

Là giỏi ngoại ngữ. Nhưng chị cam đoan là hàng rởm. Cô mang một chiếc dây bạch kim của Quang mua cho đến một hiệu trang sức. Bà Thường hỏi con gái: - Chị hiện thời có định đi làm gì không? Hay định lấy chồng? Nghe thấy thế.

Bây giờ thì lỡ dở hết rồi còn gì. Đây là tiền từ hồi thi hoa hậu con còn giữ được.

Nghề này là mua của người chán. Tòa xét xử thằng Quân đến mức án nào thì tôi cũng không có quan điểm. Về đấy thì làm gì? Ông Vũ nói: - Về rồi học.

Ông Tường ngồi trong nhà. Nghe ông Vũ nói vậy. Mộc Miên hiểu ý: - Chị đã tìm hiểu và biết cảnh ngộ của em. Mà làm các sản phẩm truyền thông. Ông Tường cười khẩy: - Chú thấy chưa? Tôi đã nói với chú từ đầu mà chú có nghe tôi đâu. Mối tình đó ra sao. Còn những lời đàm tiếu này khác thì tớ nghĩ cũng là để cảnh tỉnh mình. Quà biếu. Chứ thật lòng thì không. Cháu chỉ lo đối ngoại.

Diệu Linh: - Cháu đã viết báo bao giờ đâu. Đấy là chị nói nếu chị có phải lên giường ngủ với ông chú của em thì cũng là điều thông thường. Tổng biên tập Trần Hoàng Vũ đến. Nhưng thôi. Bà Giám đốc nhờ chị ướm hỏi em trước. Diệu Linh sửng sốt: - Chị biết chú Vũ à? Mộc Miên cười: - Em ơi.

Bây giờ mình đã như thế này rồi. Tại phiên tòa. Cô nói: - Chú ạ. Diệu Linh ôm lấy Quân khóc như mưa như gió.

Bao nhiêu đứa hoa hậu lấy chồng vào tù ra tội. Việc đã lỡ rồi. Diệu Linh tẻ ngắt cả người. Chú ấy cũng bảo em về làm Trưởng phòng lăng xê. Bà Thường lại rân rấn nước mắt. Quay trở lại trường học đi. Rồi thi hoa hậu. Cậu phải biết rằng. Cũng có những bài báo nói về chuyện hai người quay clip sex để lại. Tớ cũng ghen tị với cậu. Nghĩ một lúc.

Để cháu nghĩ thêm đã. Công ty này cũng hay lắm. Bây chừ việc đã thế này. Có những người bán báo réo loa oang oang ngoài cửa nhà ông Tường: “Báo bữa nay đưa tin mối tình thê thảm của Hoa hậu Vũ Thị Diệu Linh với nhà nhiếp ảnh khỏa thân Lê Huy Quang. Tôi không buồn về chuyện thằng Quân giết thằng Quang.

Tất nhiên là cậu phải đáp ứng được những yêu cầu của nhà trường về chuyện thi cử. Diệu Linh nói: - Tớ còn mày mặt nào quay lại trường. Chị nói em nghe nhé. Họ nói đãi bôi thì có. Nếu cậu ở lại học đúp một năm. Quân được đưa đến Trại giam Thanh Xuân. Chị chưa lên giường ngủ với ông ấy mới là điều lạ. Chị cũng đã nghe Phương Lan và anh Vũ nói.

Cô đến gặp ông Trần Hoàng Vũ: - Chú ạ. Mộc Miên nói tiếp về dự kiến thành lập một công ty truyền thông với các ngành nghề in ấn thiệp mời. Em đã nói với một anh lãnh đạo Cục Quản lý trại giam rồi.

Quân vẫn cười: - Chị thấy chưa. Em cứ cầm đi hỏi nơi khác mà xem. Họ muốn em về làm với công ty. Báo giấy. Nhưng tôi mắc cỡ về việc con gái tôi là hoa hậu.

Diệu Linh thì thờ thẫn như người mất hồn. Đó là cách tốt nhất để cậu trả ơn em trai đang ở trong trại giam. Chú lại còn bảo tôi “Hồng nhan đa ngân”. Để bảo vệ chị. N. Ông ấy muốn mời những người đẹp về làm quảng cáo. Em cũng không ngờ con bé khổ vì cái danh hoa hậu. Luật sư của Quân là trạng sư được chỉ định đã ôm đồm rất hay.

Không dám nói câu gì. Giờ thì mài cái danh hoa hậu ra mà ăn. Em có nghe tên bao giờ chưa? Diệu Linh nhíu mày nghĩ suy rồi à lên: - Công ty này chuyên thời trang công sở đúng không? - xác thực.

Một lúc sau ông mới nói: - Thôi. Nghe chú công an nói như vậy thì có lẽ người ta cũng không xử thằng bé nặng lắm đâu. Có bạn học cùng lớp cho vui. Mộc Miên nói: - Ông ấy bảo chị về làm lăng xê. Khi Diệu Linh đang quét dọn nhà thì Mộc Miên tới. Có những đứa còn kinh dinh gái mãi dâm.

Diệu Linh nói: - Vâng. Mải đi với thằng nọ. Diệu Linh lưỡng lự: - Em biết gì về truyền thông đâu mà lập hả chị? Mà lập ra thì làm gì? Em nghe nói nhiều diễn viên tên tuổi lập công ty truyền thông mà cũng chết hết. Còn những việc khác đã bác ái viên lo. Rồi cháu quay trở lại dài tiếp.

Ông Vũ nem nép ngồi xuống ghế: - Anh chị ạ. Từ xưa đến nay. Em hứa với anh chị là em sẽ tác động với Tòa án. Rồi chị ta trả lại cho Linh. Việc đi làm hay không đi làm thì để tính sau chú ạ. Thấy chồng nổi xung. Lan bảo: - Ngày hôm nay đã có báo lên tiếng biện minh cho hành động bộc phát của Quân. Thầy quý trọng ý muốn của cậu nên để cho cậu nghỉ.

Tùng san ngày càng không bán được. Em cũng là người có lỗi. Cô nại: - Sao lại có thể rởm được? Chị xem lại giúp em? Chị bán hàng cười thương hại: - Em ơi. Giờ khác. Anh cảnh sát kinh qua véo tai Quân nhè nhẹ và nói: - Cái thằng này. Sợ quá. Người gầy rộc đi. Làm các loại quà tặng. Diệu Linh từ phòng trong đi ra. Nhất lại cùng là con gái thì hơi ngờ về lời nói ấy. Ông Tường thở dài: - Thôi.

Hai tháng cho khuây. Tớ làm bài được điểm cao thì lại bảo tớ đổi tình lấy điểm. Cậu lạ gì phụ nữ nữa. Khi bộ phận quảng cáo đã có đà rồi thì chú sẽ chuyển cháu sang làm phóng viên. Diệu Linh ngạc nhiên nhìn chị và hỏi: - Em chào chị. Cô đưa tiền cho mẹ. *** Tối hôm đó. Thằng bé mới đang tuổi học hành. Mấy hôm nay cậu có theo dõi báo chí không? Diệu Linh lắc đầu: - Tớ không dám đọc báo nữa.

Cậu nghe tớ đi. Xin mời tìm đọc các báo ra ngày hôm nay”. Người đẹp thì ở đâu mà chẳng được để ý. Ông Vũ bật cười: - Con bé này. Nói thật là ai mà nói là tự hào có bạn là hoa hậu. Không quen ông Vũ sao được. Tớ sẽ xin ở lại một năm để học cùng cậu. Giá giấy. Tờ báo ấy hiện kém quá. Tôi cảm thấy nhục nhã về chuyện này. Hiện theo chú thì cháu làm được gì ở tòa soạn này? Ông Vũ nói: - hiện nay tờ báo của chú đang rất khó khăn.

Giờ mày không học nữa cũng được. Diệu Linh lặng im. Tòa soạn chú chưa đến nỗi khó khăn. Hiện giờ làm sao muối mặt xin lại được nữa. Bà Thường nói mỉa mai: - À.

Có nói bất cứ điều gì thì chỉ là lửa đổ thêm dầu nên lặng im. Tớ cảm ơn tất thảy những lời nói và nghĩ suy tốt đẹp của cậu đối với tớ. Đó là chuyện khác. Tòa án mở phiên xét xử. Phải ngồi lì ở nhà với cô là một cực hình. Đại gia kia để kiếm tiền. Nhưng thôi. Mộc Miên nói: - Không. Thôi chú để cháu nghĩ thêm. Khi tớ mới đăng quang hoa hậu hôm trước thì hôm sau cả trường đã nhìn tớ như một kẻ từ hành tinh khác đến.

Nhưng không làm được việc ấy thì làm gì hiện giờ? Cô đã quen tiêu tiền từ những món quà người khác cho. Tớ chỉ mong cậu gìn giữ sức khỏe và làm nên một cái gì đấy. Diệu Linh lảo đảo đi ra. Ông Vũ nghĩ một lúc rồi nói dứt khoát: - Thôi. Diệu Linh lắc đầu : - Chị để em nghĩ suy đã.

Tôi không hổ hang về việc con trai tôi đi tù. Thứ này mua ở Trung Quốc giá không quá 50USD.

Mình đừng nói nữa. Diệu Linh sững sờ hỏi: - Sao? Chị yêu chú Vũ à? Mộc Miên lắc đầu: - À. Tớ sẽ tự lo. Lan trò chuyện thêm một lúc. Cặp kè với hết đại gia nọ. Làm lịch. Cháu trông - Ông hất hàm. Vì thế cô hay la cà đến những quán bar trải qua. Diệu Linh nản: - Trước đây họ gửi giấy mời đi học nhưng Quang không cho tớ đi.

Chi tiết như thế nào. Giờ con làm hại cả đời em con nữa. Cô bẻ gãy chiếc vòng cổ. Nhiều bài báo đã bóc trần không tiếc thương duyên do Quân giết Quang. P. Cứ về đây giúp chú. Ông Vũ nói: - Anh ạ. Cô cũng chẳng thể dùng những thứ đồ bình dân nữa. Tòa xử Quân 8 năm tù về tội giết người trong tâm cảnh bị kích động.

Lê Phương Lan đến nhà Diệu Linh. Cô biết lúc này có giãi tỏ bất cứ điều gì. Lan an ủi: - Cậu cả nghĩ quá. Cậu bảo tớ đi học như thế nào? Lan lắc đầu: - Ngày trước khác. Kết luận điều tra đã được gửi sang Viện Kiểm sát rồi. Giờ lại chuyện với Quang. Khi cậu là hoa hậu thì người ta nhìn vào cậu bằng ánh mắt không phải là yêu quý.

Hồng nhan đa truân (Kỳ 29) Nguyễn Như Phong Khi mọi người đi hết. Em trai hoa hậu đã xuống tay giết Lê Huy Quang. Trong việc này dù sao thì em cũng có lỗi. Mới rồi ông ấy mới đến nói chuyện và mời chị về làm Trưởng phòng lăng xê. Diệu Linh suy nghĩ và thấy mình không thể làm được công việc đó. Em đã phục thù được cho chị. Hiện có ở nhà ngồi bán nước chè ở cửa cháu cũng làm. Hôm nay tớ đã chuyện trò với thầy trưởng khoa.

Cậu dự kiến tới đây thế nào? Nghe nói có mấy trường đại học nước ngoài cấp học bổng cho cậu.

Chờ một. Bởi cháu là người đẹp có danh. Hoa hậu mà phải đi bán đồ trang sức à? Hàng này chắc là đắt lắm đây. Chú đừng chuyện trò ấy. Ông Tường nói lạt: - Chú bảo chú có lỗi gì? Ông Vũ nói chậm rãi: - Em… em cũng không ngờ thằng Quang lại là thằng đốn mạt như thế. Diệu Linh mỉm cười khổ đau: - Cậu đối với tớ tốt quá. Ông Tường nói lạnh lùng: - Nói thật nhé. Về đến nhà. Nghe nói bên công an đã có kết luận điều tra.

Em đến để xin lỗi anh chị. Thậm chí học đúp một năm cũng được. Anh ấy nói bao giờ tòa xử xong thì sẽ đưa nó đi trại gần đây. Tài tạm bợ cũng dễ dàng hơn mọi người. Cậu đã chứng kiến hết rồi. Hiện càng ngày làm truyền thông càng khó.

Chỉ có điều là người ta để ý quá mức. Có lần chị nói với em là chính công ty này giúp đỡ chị đấy. Rồi chị sẽ thấy sau này. Cháu làm một thời kì. Các bài báo đều giật tít rất độc địa. Ông anh tớ làm Báo An ninh thế giới nói chiều nay sẽ kiếm cho được bản kết luận điều tra. Tớ làm bài bị điểm thấp thì lại bảo tớ mải ăn chơi.

Mọi người chú ý đến cậu là chú ý đến một người đẹp. Công an và Viện Kiểm sát để cho cháu nó mức án nhẹ nhất. Mày ra đây chú bảo. Ông Vũ nói: - Sao mày cạn nghĩ thế? giờ phải quay lại dài. Chuyện nọ xọ chuyện kia thì mới kể ra chuyện của em.

Lẽ nào giao cho mấy thằng con trai. Em không biết ông Vũ là người thế nào đâu. Chú định là nếu cháu về làm thì chú giao cho cháu làm Trưởng phòng lăng xê của báo. Họ làm rất nhanh vì việc quá rõ ràng.

Là một nhà khoa học. Họ bới móc tớ không còn gì. Lời ông ôm đồm được những người dự phiên tòa vỗ tay tán tụng. Chị cũng muốn mua lắm chứ. Hai tay bịt tai. Nhìn thấy Diệu Linh. Rồi nói: - Tớ không biết nói gì thêm nữa. Nhưng nếu cậu muốn quay lại học thì nhà trường sẵn sàng nhận. Sao hôm nay chị lại tới đột ngột thế? Mộc Miên cười: - Thực ra chị muốn đến với em từ lâu rồi.

Anh không nên khe khắt như thế. Có gì mà khó. Không biết nói gì nữa. Lan nói tĩnh tâm: - Cậu toàn nghĩ quẩn. Diệu Linh thốt lên: - Trời ạ. Tớ hỏi về chuyện ấy thì thầy nói thầy rất tiếc về chuyện cậu nghỉ học. Giá chết được đi thì còn tốt hơn. Mấy đứa con gái ở kia đi xin lăng xê à? Đấy. Có bằng tốt nghiệp rồi sau này còn có công ăn việc làm.

Diệu Linh nhìn Mộc Miên như thăm dò.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét