Cãi nhau mãi có ra được gì đâu

Cái chàng nghệ sĩ mặc áo bác sĩ có chữ Cát Tường lại nói không thấy chữ là sao.
Họp gì lắm thế! Đời chúng ta đâu có họp là ta cứ đi. Suốt tuần đi ăn tiệc ớn quá”. Thôi thì ví tội ác với ma quỷ nhân ngày Halloween thì cũng được đi.
Nay công ty gì đó của tỉnh nhà sắp lấy của anh. Ông Putin sang thăm hả. Đó là trình độ người Hiện đại. Thì anh cứ chuyển thông tin cho em.
Các cán bộ trình độ cao như thế (nghĩa là chịu đọc. Muốn in namecard không? Đảm bảo chức phận phủ kín nhé.
Thằng môn sinh ruột của em làm chủ toạ huyện đó…”. Đang bận à. Chỉ có thêm chi tiết trường hợp mới là xét nghiệm ADN thấy có xương động vật thôi. Mua từ hồi còn rẻ.
Chứ trẻ người non dạ biết gì lừa lọc. Còn hơn loại không biết gì. Con ếch bắt thổi to thành con bò thì làm gì chẳng nổ banhta-lông…”. Người phê cũng chẳng có căn cứ khoa học. Có ma mới đi. Cãi nhau lắm có ai kết luận được gì đâu. Du lịch mạo hiểm bơi lội. Thì lý sự đố ai qua mặt được.
Chảy máu chất xám là chuyện không có gì khó hiểu. Có một bắt viết mười. Từ lý thuyết kinh tế chính trị đã học qua cho đến chuyện quan hệ quốc tế. Anh có trả đúng lao động. Alô. Này. Chất lượng công vụ của xứ ta còn phải trằn trọc nhiều… Như cái mốt. Cổ kim đông tây gì cũng biết.
Cứ thử cho ông Obama sang Việt Nam sống xem. Coi xem chưa biết bên nào thắng bên nào… Anh có mấy miếng đất bên đó. Có khi còn được tương trợ tiền cho học. Thế mới nói.
Chú xem thế nào báo anh biết. Chẳng giỏi là gì? Không hiểu nổi. Đại loại như: Cơ chế của ta như vậy làm sao ra nhân kiệt. Gia đình người ta đớn đau. Liệu cái dự án ở chỗ cậu có thắng nổi không. Đã là “văn minh” lắm. Chịu theo dõi thời sự). Một ngày đến công sở nếu không hội họp gì thì bật đèn mở cửa. Ấy đấy. Đến ngay quán Tươi Hồng hải sản nhé.
Chứng nhận có đủ. Nội cái cơ chế lương thôi. Khi nào cần bàn về công việc. Các cuộc nhậu tiếp khách diễn ra khắp nơi. Bỏ đá vô. Nhưng chắc không có gì vượt qua được Cánh đồng bất tận. Không bao giờ lạc hậu. Một ngày coi như xong. Mà đầu tư vào rồi. Ai cũng đi học đủ các khóa. Văn chương cũng đọc đủ. “Ngọc Tư thì tài quá rồi. Họ còn biết chuyện trò rất thời sự. Có tôn trọng chất xám của người ta không đã.
Nhưng cán bộ tỉnh lẻ giờ không chỉ có nhậu. Có sự kiện tin ở đâu cháy nổ tai nạn gì mới không. Vào “phây” xem có đứa nào nhắn tin bình luận. Đại loại theo “công thức” như thế.
“Vụ Huyền Chíp thì là do bọn PR bẩn bất lương tâm. Anh cán bộ sành sỏi đưa ra thêm chai rượu mạnh nữa.
Chủ quán đâu. Thật khổ. Có bạch tuộc tươi à. Sân bay gì ở đó. Cứ kêu cán bộ viên chức yếu năng lực là sao ta?.
Láng cháng lên mạng xem tin cẩn. “Ngoại cảm lừa à? Thì có gì mới đâu. Bật máy lạnh lên rồi đi cà phê ăn sáng đến chín giờ. Ở Việt Nam ấy à. Hết rồi”. Anh bạn từ trung ương vào công tác.
Dọn lên đi…”. Lý lịch như thế. Tổng thống xứ người sống thế nào cũng không hề ít thông tin. Hiện đại mà. Chính trị khỏi nói. Mà hiện thời kết tội thế nào mới là vấn đề đây này. Xuất thân như thế. “Cát Tường hả? Đã tìm ra đâu.
Chuyện gì cũng biết hết. Nên cái anh “tự học” tự biết từ vụ án trong nước đến tin cẩn về ông Obama cũng biết. Cho thêm món sò huyết nhé. Vậy mà có anh còn trốn. Mà lôi chuyện đớn đau ra làm trò vui là thiếu văn hóa quá”. Số tiền cũng phải tính bằng tỉ đồng. Phải học thôi. Trôi qua bình an. Hiện nay đi học ai chẳng đậu. Đến các ông thủ tướng. Thích đi câu cá.
“Coi chừng gút đó anh. Có khi luyện game. Ngộ sát hay giết người? Chưa rõ. Thì có chuyện ổng có võ lên thứ hạng đai đen. Bằng cấp. Người tài làm sao lên nổi. Thành thử nhanh lắm. Đó là tỉnh lẻ. Kêu “gọi món gì có rau giùm đi.
Khi cơ quan bàn bạc về cơ chế cán bộ. Chứ còn đại gia xịn thì không nhậu kiểu đó.
Cái này uống với đá. Lên được chức chủ tịch phường là may! Những câu chuyện như thế. Cải tiến này nọ thì anh cán bộ loại này phân tách nghe đã lỗ tai lắm.
Hợp đồng ký đâu trong cuộc chu du nước ngoài kia. Người khen cũng chẳng có cứ nào.
Máy móc thì có gì đời mới vắt mua cho được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét