Không có lời bao biện nào, kể lể nào, và kiên cố là không có một nỗi ngờ nào có thể so sánh được với nó

Có những lúc mà cô phải dạn dĩ lên và tự bảo với chính mình" – và ông nói lớn – "Thôi dẹp đi!” (Just cut it out!) Mọi người đều phá lên cười trong phút chốc tỉnh thức chung ấy. Lời dạy ấy nghe đâu nghe thật đơn giản, nhưng biết bao nhiêu lần, sau những thời kì thực tập, chúng ta lại thấy mình rơi trở lại một cuộc sống bị khống chế bởi những đeo đuổi theo niềm vui nhỏ nhặt? Và nếu như chúng ta chấp nhận lý luận rằng, nếu ta biết tự kiềm chế một chút - không để bị dính mắc vào những ham muốn vặt vãnh - ta sẽ có được một hạnh phúc lớn hơn và không còn bị khổ đau nữa, thì đáng đáng ra việc ấy phải được làm rất dễ dàng chứ? Ảnh minh họa.
Trong khi phần nhiều những vị thầy Á châu khác khuyên các thiền sinh Tây phương của mình khoan vội, hãy hoãn sự giác ngộ của mình lại vào một kiếp khác, thì ngài Munindra và bà Dipa Ma không hề dạy như thế.
Tôi nhún vai. Tôi tự hỏi, con đường tu tập này có mang tôi đến đâu không? Vấn đề giác ngộ có thật sự là chuyện có thể được chăng? Chắc chắn là có, nhà tâm lý học của đại học Havard, Jack Engler, sẽ giải đáp như vậy. Ông Engler đã tập sự thiền với ngài Anagarika Munindra và bà Dipa Ma vào đầu thập niên 70, và điều đó đã in sâu vào ông một niềm tin kiên cố vào sự giác ngộ mà cho đến bữa nay vẫn không hề chuyển lay.
“Thầy có thể cho tôi một lời khuyên nào hay hơn không?" Tiếp theo đó là một sự im lặng ngắn, trong khi vị thầy thu thập lại ý nghĩ của mình.
Tuồng như chúng tôi chợt thấy và hiểu được cái giá trị, niềm vui và sự tự do mà sự tự chủ có thể mang lại, và công năng khai phóng thống khổ của nó nữa. Thế cục của hai vị đó đáng lẽ phải đủ mang lại cho tôi một niềm tin lớn, và phá tan đi bất cứ ngờ nào tôi đang có.
Sau vài tháng tập thể dục hết sức đều đặn và ăn uống dinh dưỡng hợp lý, tôi tự hỏi sao mình chẳng thể sống theo một lối khác hơn. Nhưng dù vậy, sự chống đối trong tôi vẫn không chịu lắng tai.
Ta cứ nghĩ là vậy! Nhưng nói thì bao giờ cũng dễ hơn làm. Nhưng chẳng bao lâu thì câu trả lời đã đến với tôi qua hình thức tăng lên một đôi cân, và phải mặc quần rộng hơn một tí! Tôi biết là như vậy, nhưng vì sao vấn đề tự kềm chế lại khó khăn đến thế? Có những lúc trong sự tu tập tôi vẫn giữ theo đúng quy củ, nhưng những triệu chứng thì có tí đỉnh dị biệt: Tôi bị lôi kéo từ một lạc thọ trợ thời này sang một lạc thọ lâm thời khác, và quên mất cái hạnh phúc rộng lớn mà sự tập sự đều đặn có thể mang lại cho mình.
"Nhưng nếu tôi chẳng thể tự khiên chế được và bị nó lôi cuốn theo thì sao?" Cô ta nhất định. "Nếu ta thấy có một niềm vui lớn nào nảy sinh nhờ sự tự một niềm vui nhỏ hơn, thì ta nên sẵn sàng buông bỏ niềm vui nhỏ ấy để được cái lớn hơn” – Tỳ Kheo Thanissaro san sẻ lời Phật dạy.
Theo Người Đưa Tin. Với một giọng hơi có chút bực mình, rút cục ông đáp: "Được chứ, tôi có lời khuyên khác hay hơn. Trong thư anh ta có trích dẫn bài kệ hô canh buổi tối: Ngày nay đã qua, đời sống ngắn lại Hãy nhìn cho kỹ, ta đã làm gì? Hãy cùng tinh tấn, thiền tập hết lòng Đừng để tháng ngày trôi đi oan. Thay vì thế, hai vị ấy còn nhấn mạnh rằng vấn đề giác ngộ là chuyện có thật, và ta có thể chứng nghiệm ngay hiện thời và ở đây, ngay trong kiếp sống này.
Trong giờ tham vấn buổi tối có một thiền sinh đặt câu hỏi: “Tôi phải làm gì khi có một tư tưởng dễ chịu khởi lên và rồi tâm tôi bị thả lỏng và chạy theo nó?" "Chỉ cần theo dõi tư tưởng ấy phát sinh lên và rồi qua đi,” vị thầy giải đáp. Và trong ngày hôm ấy tôi có ngồi thiền không? Lẽ tất nhiên là không! Như vậy thì tôi còn chờ một sự xúc tiến nào nữa đây? Tôi có thể chứng dẫn nhiều lý do cho sự bất nhất của mình, chả hạn như là năm điều chướng ngại trong sự tu tập mà thường được các kinh điển đề cập đến: tham muốn, sân hận, lười biếng, bất an và nghi.
Tôi tự hỏi, nó còn cần đến cái gì đây? Một ngày mùa đông, tôi ngồi trong một thiền đường lạnh cóng, trong một khóa thiền mười ngày. Như mới ngày hôm kia đây, khi sự thực tập của tôi cũng hơi dễ duôi, tôi mở email ra đọc thư của một người bạn, mời tôi đến tham gia một ngày thiền tập.
Nói đến vấn đề tự kềm chế thì tôi có thể đem trường hợp của mình ra ví dụ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét