Nói vậy để đủ biết rằng, âm nhạc quan yếu như thế nào trong đời sống của nhân loại
Như thế là nhạc đã có giá trị riêng theo cách riêng của nó. Âm nhạc cũng giống như một liều thuốc, nó nâng ý thức của con người lên cao, chia sẻ, thông tõ với người ta cảm xúc, tâm can tình cảm. Thử đếm trên đầu ngón tay, ở Việt Nam hiện những ca sỹ hát nhạc thị trường có bao lăm ca sỹ được đào tạo một cách bài bản về thanh nhạc.
Không biết một nốt nhạc cũng thành ca sỹ Nghệ sỹ Bích Đào, nguyên cán bộ đoàn Văn công Trung ương, nghệ sỹ thổi sáo trước tiên tại Việt Nam nói: "Ngày xưa, nhạc tiêu khiển không có nhiều như hiện thời, còn bây giờ đi đâu cũng có nhạc giải trí, nào quán cà phê, nhà hàng, quán bar, sự phổ thông này ắt sẽ lấn áp nhạc tinh hoa.
Nói cái điều lâu nay nay họ muốn hét to cho mọi người biết, nhưng lại chẳng có tờ báo nào tìm đến hỏi. Mà nhạc ở đây phải là nhạc cổ điển, nhạc thính phòng, chứ không phải thứ nhạc ồn ã ở nơi mà các ca sỹ được tung hô trên các sàn diễn như những ông hoàng bà chúa ngoài kia.
Sao. Nhìn ở góc độ kinh tế và khả năng truyền thì nhạc nhẹ hay nhạc thị trường đang sống khỏe và có phần lấn át nhạc tinh hoa. Nghệ nhân hát xẩm Hà Thị Cầu. Những bài hát của họ vẫn thành hot (nóng - PV) trên khắp các trang mạng, các dụng cụ truyền thông đại chúng, dù nhiều bài chỉ nghe vài lần rồi quên. Sở dĩ, hiện tại nhạc tiêu khiển phát triển rộng rãi là nhờ vào cơ sở vật chất kỹ thuật tiên tiến, nhạc sỹ Nguyễn Ngọc Thiện, Phó Chủ tịch hội Âm nhạc TP.
Hương Lam - Hợp Phố. Thiết tưởng, nhạc giải trí và nhạc tinh hoa là hai yếu tố tồn tại đồng thời trong xã hội, mỗi loại nhạc khác nhau sẽ có những khán giả khác nhau, đó là màu sắc trong cuộc sống. “Bò rống” lên ngôi, “vịt kêu” tỏa sáng Từ khi đời sống kinh tế khá lên, mọi người được tiếp xúc nhiều hơn với mọi tri thức của thế giới, các bà bầu rỉ tai nhau rằng phải cho con nghe nhạc khi mang thai.
Bởi âm nhạc không phải chỉ để thưởng thức, mà là để hình thành và phát triển tư cách con người.
Khi đưa ra những nhận xét thẳng thắn về các ca sỹ bây chừ của Việt Nam, không ít người hoan hỉ vì ông nói trúng quá. Thêm một phần, những kiến thức căn bản về âm nhạc thường bị "bỏ rơi" trong nhiều trường học khiến lỗ hổng về âm nhạc luôn tồn tại trong đời trẻ.
Chưa bao giờ như thời buổi hiện thời, người người đều muốn làm ca sỹ, và ai ai cũng đều có thể có dịp thành ca sỹ, chỉ cần đẹp một tẹo, giọng hát không tệ đến mức như "bò rống", "vịt kêu" là được.
Mấy người tình và thuộc được một bài dân ca. Tuy nhiên, để nền âm nhạc Việt Nam tiến xa hơn nữa việc giáo dục gu thẩm mỹ luôn là điều cấp thiết.
Người ta hầu như chỉ xem nhạc mà ít nghe nhạc. Khuất sau những ồn ào, hào nhoáng của một sàn diễn ca nhạc lớn, có hàng trăm nghệ nhân như "báu vật" hát xẩm Hà Thị Cầu từng sống vất vưởng trong đói nghèo mà không ai hay biết.
Nâng cao kiến thức, đặc biệt là những tri thức về âm nhạc sẽ giúp con người trở thành hoàn thiện hơn trong cuộc sống và sống có nhân hơn. Bởi nghe nhạc giúp thai nhi phát triển trí tuệ, cảm nhận được những thương tình từ cuộc sống, sau này sẽ thông minh hơn, giỏi giang và sống có ích.
Công nghệ tiêu khiển khiến nhiều ca sỹ không biết nốt nhạc, không có giọng hát nhưng vẫn có thể trở thành ca sỹ nếu biết phối hợp nhân tố nhìn vào nhằm tung hỏa mù với khán giả. Quan yếu là có một ông bầu tài quảng cáo, và một cái đầu khôn lanh để có thể dùng mọi chiêu trò đánh bóng tên tuổi là ổn. Nhạc sỹ Nguyễn Ngọc Thiện chia sẻ: "Giáo dục thẩm mỹ học trong âm nhạc sẽ giúp cho xã hội có một góc nhìn thẩm mỹ tốt, sẽ biết phân loại nhạc để nghe, có chọn lọc trong âm nhạc cũng từ đó sẽ giúp cho nền âm nhạc Việt Nam phát triển với âm nhạc thế giới, để làm được những điều này phải chăng chúng ta cần phải giáo dục ngay từ khi trẻ còn học lớp 1.
Tiêu khiển sẽ mãi là tiêu khiển và người ta sẽ dễ dàng quên đi chỉ sau một đôi lần nghe
Nhiều độc giả san sớt đã lâu rồi họ không nghe nhạc trẻ Việt Nam. Kim chỉ nam đang ở đâu? Giữa một không gian âm nhạc bát ngát, khổng lồ với đủ chủng loại, khán giả dễ bị choáng ngợp trong sự xô bồ đó thì rõ ràng cần phải có một kim chỉ nam nào đó dành cho họ.
Với những người có máu nóng thì đây là một thực trạng đáng buồn. Bên cạnh đó cần có sự quan tâm của Quốc hội và quốc gia về luật pháp cũng như những chính sách riêng để âm nhạc Việt ngày càng phát triển hơn".
Nhạc sỹ Nguyễn Ngọc Thiện cũng san sớt thêm những nhận định về âm nhạc: "Mỗi loại âm nhạc phục vụ cho những đối tượng khán giả khác nhau. Những hào nhoáng nơi giá trị ảo ngự trị.
Vậy nên ca sỹ đứng trên sân khấu trước tiên là phải có ngoại hình đẹp, rồi đến y phục bắt mắt, vũ đạo điệu nghệ mới hấp dẫn được người xem, mới có thời cơ trở thành. Mà nói như một vị tiến sỹ chuyên nghiên cứu về âm nhạc thì công chúng Việt Nam càng về sau, càng chỉ quan tâm nhiều đến thanh nhạc và nhạc nhẹ, chứ chưa chú ý đến khí nhạc và hai mảng chính khác của âm nhạc là nhạc cổ điển (tinh hoa của thế giới) và nhạc dân tộc (tinh hoa của từng nhà nước).
Cái hình ảnh nhiều bạn trẻ òa khóc, chen lấn nhau khi được gặp thần tượng của mình một dạo khiến không ít người thở dài chán ngán.
HCM chia sẻ: "Những năm trở lại đây khi truyền hình và internet càng ngày càng phát triển sẽ phát triển nền âm nhạc thêm phổ thông. Còn thế nào nhạc xấu, chỉ khi nào nó vi phạm pháp luật, còn nếu được xác nhận và phát triển ra thị trường thì không có nhạc xấu".
Và các ca sỹ lại mải miết đi tìm một thứ khác để “hót”. Tuy nhiên cũng từ đó cái nhìn tập trung nhiều hơn, chính cho nên sự bùng nổ về nhạc tiêu khiển càng cao". Có một thực tại rằng, khi tụ họp vào phần nhìn thì người ta khó lòng để hội tụ để nghe được. Khi khán giả lọt vào những clip ca nhạc dạng này họ sẽ bị chi phối về phần hình ảnh và họ không còn bận tâm nhiều đến việc ca sỹ hát như thế nào, người ca sỹ đó có hát hay thật sự hay không.
Khán giả xem, nghe đều bằng mắt Nhiều người vẫn cho rằng, nhạc thị trường là loại thể kém cỏi, thậm chí nó chẳng có một giá trị nào cho xã hội, mặc cho những nhận định đó, nhạc thị trường vẫn ồ ạt phát triển và có những khán giả riêng nhất định.
Rất nhiều người không cho những ca sỹ này xứng với danh xưng ca sỹ. Thứ còn lại mãi mãi mới là những giá trị thực". Đã là nhạc tinh hoa thì tính văn hóa cao lên, nó sẽ có đẳng cấp riêng, chính vì vậy nó sẽ chẳng thể tràn lan như nhạc giải trí".
Người ta gọi họ là những người đi hát. Quay nhìn lại, mấy người đủ lắng tâm để nghe hết một bản nhạc cổ điển, giao hưởng. Sự phát triển của nhạc giải trí như một quy luật tất yếu, nhạc sỹ Nguyễn Cường cho biết: "Nhạc tiêu khiển xoành xoạch lấn áp nhạc tinh hoa, ở nhiều nước trên thế giới cũng giống như Việt Nam, họ cũng phải chấp thuận tình trạng này, đó là một quy luật không thể khác.
Vậy nhưng những ca sỹ này kiếm tiền như nước, đi một bước là có các fan mến mộ tung hô, thậm chí sẵn sàng khẩu chiến với nhau vì họ.
Điểm qua các clip ca nhạc trên mạng sẽ thấy các ca sỹ đầu tư mạnh vào phần vũ đạo bắt mắt, trang phục đẹp, hình ảnh trong các clip chỉn chu, lôi cuốn người xem đến từng centimet hình ảnh. Nhạc tinh hoa kén khán giả cũng một phần do khán giả chưa có tri thức về nhạc tinh hoa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét