Khi còn giả trưởng, tôi có biết một trường trung học lên kế hoạch xây tường rào cao hơn, xây cổng kín hơn vì học sinh thường xuyên bỏ tiết trốn đi chơi

Và đúng không chỉ với đối tượng là trẻ mỏ sống tại thành thị từ nhỏ. Thành thị là nơi hấp thụ đầu tiên những yếu tố mới trong quá trình phát triển nên cũng tiềm ẩn nhiều hơn các nhân tố thụ động * Tức là rốt cục, chúng ta lại trở về với câu hỏi về cách giáo dục, bảo vệ trẻ con trước những tác động tiêu cực của môi trường văn hóa tỉnh thành.
Nhân bắt đầu niên học mới, TT&VH Cuối tuần thảo luận với Giáo sư - Viện sĩ Phạm Minh Hạc (nguyên Bộ trưởng Bộ GD&ĐT, chủ toạ Hội Cựu giáo chức VN) xung quanh vấn đề môi trường văn hóa của giáo dục trẻ nít ở Việt Nam hiện giờ.
Rất dễ để giải thích tại sao so với vùng nông thôn, thành phố lại tiềm ẩn nhiều hơn những bị động, trong đó có vấn đề môi trường giáo dục. Quan điểm của Thu và Thắng rất rõ ràng: Trường làng là môi trường giáo dục thực chất và hồn nhiên nhất bây chừ, không ô nhiễm bởi những thứ sai lệch như giáo dục ở các thành phố lớn.
Muốn con mình tránh khỏi những tác động bị động từ sự chưa hoàn thiện ấy, điều lớn nhất các phụ huynh có thể làm là dành đủ thời gian để săn sóc, động viên và theo sát các em.
Giáo sư - Viện sĩ Phạm Minh Hạc * Để nói về môi trường giáo dục trẻ nít, chúng ta sẽ rất khó tách biệt rạch ròi các yếu tố văn hóa, giáo dục, đạo đức.
Và mỗi thành thị mới ấy vẫn sẽ là hạt nhân cho giáo dục. Những gì báo chí mổ xẻ trong thời gian qua không chiếm phần nhiều đâu.
Cần nhớ, đích phát triển của chúng ta là công nghiệp hóa, và kèm theo là thành phố hóa. HCM) thì nỗi lo ấy là đúng thôi. - Đó sẽ là một câu chuyện dài ở các nước khác, nếu đặt trong bối cảnh từng lớp và giáo dục của họ. Nhìn lại lịch sử, hệ thống các đô thị tại Việt Nam mới chỉ manh nha hình thành đầu thế kỷ 20 và thực thụ phát triển từ năm 1986 trở lại đây. Nếu coi rằng đây là một trào lưu cần phân tích thì có lẽ chúng ta nâng tầm vấn đề quá.
Số thành phố của Việt Nam trong những năm tới sẽ tiếp tục mọc lên rất nhiều. Thời kì còn lại, các em vẫn sống trong từng lớp, vẫn bị chi phối bởi các mối quan hệ khác.
Không phải cứ xa tỉnh thành thì thản nhiên là môi trường giáo dục “trong sạch” đâu. Giáo sư có đồng ý với điều ấy không? - Điều bạn nói đúng ở mức tương đối. Bởi, ngần ấy thứ đều quan hệ tương tác với nhau, và đều cần được xây dựng từ công sức của cộng đồng, chứ không phải của riêng nhà trường.
Chúng ta phải tìm cách khắc phục vấn đề, chứ đừng hy vọng rằng sẽ có một trường học nè ốc đảo thật sự. Nhưng, dù gồm những yếu tố gì, môi trường giáo dục tại các thị thành lớn hiện nay luôn khiến phụ huynh trực tâm lý bất an, lo lắng. Chỉ cần nghe câu cửa miệng “không cẩn thận thì mất con” của họ là ta đủ hiểu. Tôi nói các anh làm như vậy thì giữ được học trò mấy giờ trong ngày? Cùng lắm là 5 giờ.
Câu chuyện bạn kể sẽ đúng, khi cặp vợ chồng ấy có điều kiện kinh tế, và tìm được một ngôi trường tốt tại nơi họ chuyển đến sống. - Tôi nghĩ rằng chúng ta vẫn làm được nhiều thứ hăng hái đấy. Mà cái mới thì luôn bao gồm cả tích cực và thụ động
.jpg)
Dĩ nhiên, nói vậy không có nghĩa chúng ta mặc định rằng sẽ ưng ý những tiêu cực xảy ra trong môi trường giáo dục thành phố ở một tỷ lệ nào đó.
Cũng nảy sinh theo. Đó là khuynh hướng cho cả thế giới rồi. Trong một không gian cụ thể. Làm vậy, thì họ phải tự biết tuyển lựa để cắt bớt thời kì dành cho công việc, kinh tế hay những mối quan hệ khác của mình.
Còn tại Việt Nam, tôi thấy chuyện “bỏ phố về quê” là rất ít, thậm chí là cá biệt. Chưa kể, khi kinh tế tại thành phố phát triển tới mức nào đó, thì các phức tạp quanh nhu cầu giải trí, nhu cầu hưởng thụ. Mọi thứ vẫn đang trong quá trình đổi thay, từ văn hóa nông thôn (tôi tạm gọi như vậy) sang văn hóa đô thị. * Vậy, ta có nên coi việc rời bỏ thành thị, tìm về với môi trường giáo dục tại làng quê là một phản ứng đáng báo động không? Vì thực tiễn, chuyện của cặp vợ chồng chị Minh Thu có thể khiến chúng ta kinh ngạc, nhưng hình như lại không lạ so với thế giới.
? - Điều đó cũng cần đặt trong những trường hợp cụ thể. Chả hạn, trong một số báo gần đây, TT&VH cũng nói tới trường hợp nhiều phụ huynh Mỹ vì lo ngại với những “sốc” “sex” của đời sống văn hóa mà tuyên bố “chẳng có nơi nào an toàn cho một đứa trẻ, trừ khi chúng ta tự giáo dục con tại nhà hoặc chuyển vào sống đâu đó trong rừng”.
Mà trên thực tiễn, điều này vẫn được nâng lên đặt xuống cả chục năm nay, nhưng lại ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn và chưa có biến chuyển nào. Điều đó cũng giống như chuyện quê tôi ở Thanh Trì, cách vùng thành phố vài chục km.
Bỏ Hà Nội, mua một trang trại tại Hòa Bình để sống, cho con gái học trường làng thay vì các trường quốc tế như số đông người thị thành có điều kiện hiện giờ. Sự chuyển biến ấy sinh ra rất nhiều vấn đề khác nhau và cần tới thời gian trước khi hoàn thiện dần. Vày xã hội nào thì dài nấy. Học trò, sinh viên từ quê ra thị thành học ở tuổi thanh, thiếu niên bây chừ khiến phụ huynh lo lắng không kém gì.
Từ đặc thù cấu trúc, thị thành sẽ là nơi kết nạp trước tiên những yếu tố mới trong quá trình phát triển văn hóa, kinh tế, từng lớp, rồi từ đó mới lan tỏa tới các vùng nông thôn. Sơn Tùng (thực hiện) Thể thao & Văn hóa Cuối tuần. Nhưng, dòng chảy chính bây chừ vẫn phải theo chiều trái lại.
* Xin cảm ơn ông. Và, nỗi lo âu, cùng cảm giác bất lực của các phụ huynh, cũng không phải là chuyện lạ với bất cứ ai có thói quen theo dõi báo chí.
Chẳng thể có sự chọn lựa khác được đâu. Bỏ phố về làng để có môi trường văn hóa tốt hơn? * Vậy, còn sự so sánh của một số phụ huynh rằng việc môi trường giáo dục “nông thôn” ít ra cũng trong lành hơn so với đô thị, nếu bỏ qua những khác biệt về cơ sở vật chất.
Trường hợp “bỏ nhà lên núi” của cặp vợ chồng trí thức trẻ Minh Thu - Triệu Thắng được dư luận để ý và tạo ra những tranh luận trái ngược. Xa Hà Nội, nhưng an ninh lại rất phức tạp, vì các thành phần lưu manh từ Hà Nội toàn dạt về đó để trú ngụ ban đêm. Sức lan tỏa của những trang web “đen”, của sách báo nhảm nhí, của những 3S (sốc, sex, sến) đang chan chứa môi trường truyền thông là điều đã được nói từ lâu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét