Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Cha theo con đi ngày hôm nay học.

Là thương binh 3/4, một chân không co lại được, đi đứng khó khăn, mang trong người nhiều bệnh nhưng không khi nào ông thở than mà tự chịu đựng để không ảnh hưởng đến việc học tập của con

Cha theo con đi học

Để vợ ở quê một mình lo việc nhà cửa, đồng áng là một nỗi ray rứt hằng đêm của ông. “Chừng nào thằng Phú ra trường kiếm được việc làm rồi có vợ thì lúc đó tôi mới nhẹ người, may chăng mới có thể ngơi nghỉ.

Mình lại càng thương cha”. Hằng ngày ông đều dậy sớm chuẩn bị sửa soạn cho Phú đi học, rồi tranh thủ làm thêm các công việc nhẹ trong ký túc xá như lau dọn cầu thang phòng học, nhổ cỏ, gom ve chai. Nguyễn Minh Phú bị ảnh hưởng chất độc màu da cam từ cha nên sinh ra không có đôi tay. Những ngón chân cứ lướt trên bàn phím không thua kém những người dùng tay để gõ chữ.

Đứa bé không tay ấy chính là Phú, đến sáu tuổi mới học nói, tập đi. Phú tâm tư: “Người khác ở tuổi cha là tuổi ăn nghỉ, con cái thờ phụng nhưng cha mình thì trái lại, phải trông nom con cái. Tôi gặp Phú đang dùng chân để gõ bàn phím. HCM nhập học thì người cha cũng khăn gói theo con cho tới ngày ra trường. Vừa kiếm được tiền, vừa là niềm vui như ông san sớt

Cha theo con đi học

Đôi chân của Phú dù rất giỏi nhưng có nhiều việc phải cần đến đôi tay của cha khuyết thiếu đôi tay nhưng đôi chân của Phú lại làm được rất nhiều việc - Ảnh: Hữu Thành Vì trường hợp đặc biệt nên hai cha con Phú được xếp vào ở một căn phòng cũng khá đặc biệt.

Ông Lộc ở xã Thọ Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Từ tình đồng đội thời chiến cho đến phút chốc vui đùa của đứa con không tay đều được ông viết tường tận như sợ mình quên mất. Nó không giống như hàng ngàn phòng khác ở ký túc xá bởi đó là căn phòng dành cho người khuyết tật. Ông có một cuốn nhật ký luôn mang theo suốt bao lăm năm.

Hữu Thành. Vì thương con nên ông Lộc phải xa vợ. Còn giờ sinh con ra thì phải có trách nhiệm lo cho con tới nơi tới chốn”, ông Lộc nói.

Bù lại đôi chân của Phú lại rất giỏi, có thể làm được nhiều việc như viết chữ, may vá, câu cá, nhặt rau, giặt đồ… Nhưng có nhiều việc mà chỉ có đôi tay mới làm được, nên năm 2011, Phú vào TP.

Bây giờ Phú đã là sinh viên năm thứ 3. Nhiều đêm trở trời, vết thương chiến tranh làm ông đau đớn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét